Life, Animated: Không người phụ tá nào bị bỏ lại

Life, Animated: Không người phụ tá nào bị bỏ lại - Ảnh 1.

Chàng trai Owen Suskind trong phim – Ảnh: IMDb

Owen Suskind được chẩn đoán mắc chứng ở tuổi lên 3. Cậu bé rút lui vào im lặng và cuộc sống của cậu như một “nhà tù” đóng kín cửa với thế giới bên ngoài. Cha mẹ cậu dần dần tuyệt vọng khi đứa con thứ hai của họ đánh mất khả năng nói, tương tác và kết nối cảm xúc với người khác.

Nhưng rồi một ngày, họ nhận thấy cậu bé chăm chú xem những bộ phim hoạt hình của Walt Disney qua những cuốn băng VHS từ đầu thập niên 1990 và kỳ diệu hơn nữa, Owen bắt đầu tập nói theo những câu thoại của nhân vật.

Sức mạnh của những thước phim…

Lần lượt những bộ phim hoạt hình kinh điển của Disney như The Little Mermaid (Nàng tiên cá), Aladdin, Pinocchio, The Lion King (Vua sư tử)… đã giúp Owen học cách giao tiếp và kết nối với thế giới bên ngoài.

Cậu lớn lên qua những thước phim đáng yêu đó, trở thành một cậu bé tự kỷ năng động, tham gia câu lạc bộ Disney và thậm chí sáng tạo những câu chuyện của riêng cậu…

Quá trình trưởng thành của một người bình thường cũng phải đối mặt với bao nhiêu thách thức mà họ không lường trước được, huống chi là một người tự kỷ. Góc nhìn nhân văn này được đạo diễn Roger Ross Williams đặc biệt chú trọng trong bộ phim Life, Animated.

Bước vào tuổi đi học, Owen được cha mẹ cậu gửi đến trường để học cách hòa nhập với những đứa trẻ khác. Nhưng cậu luôn bị bắt nạt do sự khác biệt và một vài khiếm khuyết về khả năng giao tiếp, ứng xử của mình. Sau mỗi lần bị bắt nạt như vậy, Owen trở về nhà, chui xuống tầng hầm và bắt đầu vẽ trong một cuốn sổ với cả trăm trang giấy.

Cha cậu kể lại – với nỗi xúc động như còn nguyên đó sau bao năm, ông lật từng trang cuốn sổ tay và nhận ra Owen không vẽ nhân vật anh hùng nào – vốn là những nhân vật chính và truyền cảm hứng trong những bộ phim hoạt hình – mà chỉ vẽ những nhân vật phụ tá.

Có hàng trăm nhân vật phụ tá như vậy trong các bộ phim của Disney, một số ngốc nghếch, một số nhanh nhẹn và một số thông minh tuyệt vời. Owen cho rằng mình giống như những nhân vật phụ tá đó, ham vui, lập dị và luôn giúp cho những anh hùng hoàn thành sứ mệnh của mình.

Cuốn sổ tay dày đặc các trang vẽ đó như một cuốn tự truyện của Owen. Ở hai trang cuối, cậu viết “tôi là người bảo vệ của những phụ tá” và “không người phụ tá nào bị bỏ lại”. Cuốn sổ tay đó cho thấy Owen đã trưởng thành và có một sự nhạy cảm sâu sắc.

Đó là lý do mà khi ngoài 20 tuổi, tốt nghiệp đại học, Owen được cha mẹ khuyến khích sống tự lập trong một căn hộ riêng.

Bộ phim cùng lúc lột tả niềm vui nỗi buồn của người cha, người mẹ, người anh của Owen khi cùng nhìn lại quãng đời 23 năm của cậu, với những cuộc đối thoại lúc nghẹn ngào lúc hân hoan, đầy ắp những cố gắng kết nối, những yêu thương cẩn trọng…

Sãn sàng chào đón tương lai

Mối quan tâm lớn nhất của Owen khi trưởng thành là có thể tự mình làm được mọi thứ trong cuộc sống của riêng cậu. “Tự lập có nghĩa là… tuyệt vời và phi thường”.

Nhưng cũng có những thứ mà cậu chưa sẵn sàng đối mặt hoặc nằm ngoài vùng hiểu biết giới hạn của cậu về thế giới. Và thế giới thật không giống như những bộ phim của Disney. Những thước phim hoạt hình kinh điển không dạy Owen về một nụ hôn bằng lưỡi, về tình dục, về sự đổ vỡ của một mối quan hệ và những thách thức khác.

Khi Emily – bạn gái của Owen, cũng là một người tự kỷ – quyết định chia tay cậu, cậu gọi điện cho mẹ, “tại sao cuộc đời đầy những nỗi đau không công bằng và bi kịch vậy mẹ?”. Mẹ cậu trả lời “đó là cách cuộc sống diễn ra và sẽ luôn luôn như vậy.

Chúng ta có những khoảng thời gian vui vẻ tuyệt vời và cũng có những lúc đau khổ. Có nhiều thứ trong cuộc sống không công bằng, con phải đối mặt với sự thật và chờ nó qua đi”.

Đó cũng chính là lúc mà Owen trưởng thành thực sự. Cậu nhận được công việc ở một rạp chiếu phim và được mời đến Pháp để tham dự một hội thảo về người tự kỷ, phát biểu trước công chúng về cách làm thế nào để người tự kỷ có thể dùng những cảm xúc mãnh liệt bên trong để kết nối và hiểu biết về thế giới bên ngoài.

“Tôi bị bắt nạt ở trường học, tương lai dường như đầy sợ hãi và không chắc chắn. Tôi đã không muốn trưởng thành. Tôi đã chỉ ngồi nhìn thế giới chuyển động từ cái tháp chuông của riêng tôi, giống như thằng gù nhà thờ Đức Bà”.

Rồi cậu tiếp lời: “Những ngày thơ ấu của tôi đã qua và tôi chờ đợi những ngày đang đến. Giờ đây khi nhìn vào gương, tôi thấy một người tự kỷ kiêu hãnh, mạnh mẽ, dũng cảm và sẵn sàng chào đón tương lai”.

Bộ phim tài liệu sâu sắc này mang đến một góc nhìn mới lạ về người tự kỷ, nhưng trên hết vẫn là một câu chuyện tràn ngập cảm xúc và khiến ta xúc động về tình yêu của gia đình – bệ đỡ vững chắc nhất cho người tự kỷ trưởng thành và có thể sống độc lập.

Và khi bộ phim kết thúc, ta tin rằng Owen sẽ giữ đúng lời hứa tuổi thơ của mình, “không người phụ tá nào bị bỏ lại đằng sau”.

Từ cuốn sách bán chạy đến bộ phim 19 giải thưởng

Câu chuyện kỳ diệu và độc đáo của một đứa trẻ tự kỷ trưởng thành qua những thước phim được cha của cậu – Ron Suskind, một nhà báo của tờ Wall Street Journal từng đoạt giải Pulitzer – kể lại trong cuốn sách Life, Animated: A Story of Sidekicks, Heroes, and Autism (Cuộc sống qua những thước phim: câu chuyện của những phụ tá, anh hùng và hội chứng tự kỷ), trở thành tác phẩm bán chạy của tờ New York Times.

Cuốn sách này đã khiến đạo diễn da màu Roger Ross Williams quyết định dựng thành bộ phim tài liệu cùng tên, đoạt 19 giải thưởng. Ông từng đoạt Oscar cho một bộ phim tài liệu ngắn trước đó (Music by Prudence, 2010) kể về những đứa trẻ châu Phi khuyết tật truyền cảm hứng cho người khác bằng âm nhạc.

Bộ phim chứng minh rằng những đứa trẻ khiếm khuyết không có nghĩa là không có những khả năng đặc biệt. Và điều đó tiếp tục được khẳng định trong bộ phim tài liệu dài Life, Animated về người tự kỷ khi ông mở rộng chủ đề của cuốn sách, đặc biệt là sự trưởng thành của Owen Suskind.

TTO – Tháng 4-2019, ‘Avengers: Endgame’ ra mắt để rồi thu 2,8 tỉ USD, thành phim ăn khách nhất lịch sử. Sau COVID-19, những bom tấn tỉ USD có còn đất sống?

Nguồn tin: https://tuoitre.vn/life-animated-khong-nguoi-phu-ta-nao-bi-bo-lai-20200417120728335.htm